Cho một tháng 5 trồi sụt

Mùa dịch đến một cách chóng vánh như cách con người tiếp nhận nó, ban đầu chỉ là tin tức từ phía Trung Quốc rồi lan dần sang các nước châu Âu, đỉnh điểm là tại Việt nam xuất hiện các ca bệnh lây nhiễm n-covid. Điều gì tới rồi cũng sẽ tới đó chính là biện pháp cách ly và làm việc ở nhà từ tháng 3 (cuối tháng) đến tận cuối tháng 4 mới có thông tin giãn cách việc giới hạn.

Mùa dịch trôi qua cũng trầm lặng đến lạ lùng, mặc dù làm ở nhà thời gian đi lại còn không có nhưng nó không hề có không khi của việc chúng ta đi làm tại công ty. Cảm giác thiếu vắng một cái gì đó được gọi là “thói quen“, và điều lạ lùng nhất bản thân đã làm khi nghỉ dịch tại nhà là dùng máy cắt tóc và cắt tóc chỉ ngắn khoản 6mm

What i’ve done.

Bên cạnh đó, bắt đầu từ tháng 4 thời tiết đã nóng lên rất nhiều và điều lạ lùng nhất chính là đợt nóng này không khí trở nên oi ả và khó chịu hơn rất nhiều, cảm giác từ sáng sớm mà cái nóng đã hắt lên đầu đến oi cả đầu. Cảm giác mọi thứ trở nên lạc lõng hẳn trong cái nóng nực này, câu hỏi đó giờ hay xuất hiện những lúc này luôn là “Công việc rồi sẽ ra sao ?

Đây có lẽ là câu hỏi ngu ngốc nhất trong thời điểm hiện tại, khi mọi thứ đang không ủng hộ bản thân.

Tuy nhiên, cuộc sống là thế và luôn như thế, đôi khi bản thân nên bình tĩnh hơn, tĩnh lặng hơn để không phải cho bản thân có những quyết định tốt mà còn nhìn rõ được mình nên làm gì cho tương lai !!!! Cho nên dành chút thời gian quởn setup cho cậu em cái blog https://diepducbinh.com coi như một hình thức giải toả căng thẳng với bớt nghĩ linh tinh.!

Leave a Comment